Điều mỗi em bé mang về không nằm trong chiếc balo
Sáng nay, sân trường ngập nắng. Ánh nắng len qua những tán cây, gió khẽ làm rung những chiếc lá và dưới khoảng sân ấy là những em bé đang bận rộn với “công việc” của riêng mình.
Có những em bé vừa bước xuống sân đã chạy thật nhanh về phía khu vực chơi cát, như thể vẫn còn nhớ công trình mình bỏ dở từ hôm qua. Có bạn ngồi xuống dưới gốc cây, cẩn thận nhặt từng chiếc lá rơi rồi xếp thành một vòng tròn rất lâu mà chẳng ai biết để làm gì. Có bạn mải mê đào một chiếc hố, rồi bất ngờ reo lên khi phát hiện lớp cát bên dưới mát hơn lớp cát trên mặt.



Một nhóm khác lại dành cả buổi sáng chỉ để chuyển nước từ chiếc xô này sang chiếc xô khác và tranh luận xem vì sao cát lúc khô lại khác với khi được tưới nước.
Nhìn từ xa, có lẽ chúng ta sẽ nghĩ các con chỉ đang chơi. Nhưng nếu đứng lại lâu hơn một chút, ta sẽ thấy mỗi em bé đều đang theo đuổi một câu hỏi của riêng mình: Có bạn muốn biết chiếc hố phải sâu bao nhiêu mới giữ được nước. Có bạn tò mò vì sao lá cây có nhiều hình dạng khác nhau. Có bạn kiên trì thử hết cách này đến cách khác chỉ để dựng được một “chiếc cầu” bằng cành cây mà không bị đổ.



Điều thú vị là không ai bảo các con phải làm như thế. Sự tò mò tự dẫn đường, còn cô giáo chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe và chuẩn bị một môi trường đủ an toàn để những ý tưởng nhỏ bé ấy có cơ hội lớn lên.
Lâm Tỳ Ni luôn tin rằng thiên nhiên là một lớp học rộng mở. Ánh nắng, gió, đất, cát, cây cối hay một chú côn trùng nhỏ đều có thể trở thành khởi đầu của một hành trình khám phá nếu bé được dành đủ thời gian để nhìn thật kỹ, chạm thật nhiều và đặt thật nhiều câu hỏi.



Có lẽ điều khó nhất trong giáo dục không phải là dạy bé thêm thật nhiều điều mới, mà là giữ cho các con vẫn còn nguyên niềm háo hức trước những điều rất bình thường của cuộc sống.
Bởi một em bé còn biết dừng lại để ngắm một chiếc lá, còn muốn đào sâu thêm một chút chỉ để xem dưới lớp cát có gì và còn vui sướng khi tự mình tìm ra câu trả lời, chính là một đứa trẻ vẫn đang học mỗi ngày!




