Lời tâm sự của cô giáo: Cẩm Hòa

☘️ Những ngày giáp Tết, khi ngoài phố đã bắt đầu rộn ràng sắc xuân, nhà nhà tất bật dọn dẹp, trang hoàng, tôi cũng vui lây theo không khí ấy. Các con được nghỉ học, người lớn được tạm gác công việc, ai cũng háo hức mong chờ năm mới. Thế nhưng trong lòng tôi lại có một khoảng lặng rất riêng. Nghỉ Tết thì vui thật, nhưng nghĩ đến việc vài ngày không được gặp các bạn nhỏ, không được nghe tiếng cười trong veo mỗi sáng, tôi lại thấy nhớ Trường ghê lắm.

Mới đó mà tôi đi gõ đầu trẻ cũng được 5 năm rồi, tôi đến với giáo dục như là một cơ duyên đặc biệt, nhớ lại, tôi là người “trái ngành”, những ngày đầu bước vào môi trường chăm sóc và dạy dỗ các con, tôi vừa háo hức vừa lo lắng. Tôi hiểu rằng từ 0–6 tuổi là giai đoạn vàng, là thời kỳ não bộ phát triển mạnh mẽ nhất, là nền tảng cho cả một hành trình dài phía trước.

Vì hoàn cảnh gia đình, con tôi từng chuyển trường vài lần. Nhờ vậy, tôi có cơ hội quan sát nhiều môi trường giáo dục khác nhau. Nhưng thú thật, có lúc tôi thấy tiếc. Nhiều nơi, các con chủ yếu ăn, ngủ và chơi tự do; tiềm năng của con dường như chưa được đánh thức trọn vẹn. Tôi từng ước: “Giá như có một ngôi trường mang tinh thần Phật giáo, nơi các con không chỉ học chữ mà còn được nuôi dưỡng tâm hồn, được dạy yêu thương và hiểu mình.”

Và rồi điều ước ấy thành sự thật. Không chỉ con tôi được học trong môi trường đó, mà tôi còn may mắn được làm việc tại chính ngôi trường ấy – Trường Lâm Tỳ Ni. Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy đó là một món quà rất lớn mà cuộc đời dành tặng cho mình.

Hơn hai năm gắn bó với Trường, quãng thời gian không quá dài nhưng đủ để tôi nhìn sâu, hiểu kỹ và cảm nhận trọn vẹn giá trị mà nơi đây mang lại. Tôi biết ơn tất cả những nhân duyên thuận lợi và thử thách đã đưa mình đến với Trường Lâm Tỳ Ni – nơi tôi không chỉ là một nhân viên, mà còn là một người được học hỏi mỗi ngày từ chính các con.

Tôi nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt của con trai mình. Từ một cậu bé rụt rè, con dần trở nên mạnh dạn, tự tin và vui vẻ hơn. Con được nói lên suy nghĩ của mình, được lắng nghe, được tôn trọng. Con được là chính con. Và không chỉ riêng con tôi, mà tất cả các bạn nhỏ ở Trường đều có cơ hội ấy. Các con được học và chơi một cách tự nhiên; được sáng tạo, được nêu lên ý tưởng của mình; được tự đưa ra quyết định phù hợp với khả năng; được học cách giải quyết vấn đề thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào người lớn

Mỗi sáng đến Trường, được nhìn những ánh mắt long lanh, được nghe những tiếng cười trong veo, lòng tôi lại mềm ra. Ở đây có sự bình an rất dễ thương – từ cách các con cùng nhau ngồi thiền ngắn, cùng ăn cơm, cùng chăm sóc cây xanh… Tôi dần hiểu rằng giáo dục không chỉ là dạy chữ, mà là gieo vào tim con những hạt giống yêu thương, sự tự tin và lòng biết ơn.

Công việc nào cũng vậy, cũng có những áp lực không giống nhau, nhưng bù lại là những cái ôm bé xíu, những câu nói ngây thơ làm mình cười cả ngày. Tôi nhận ra mình kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn và học được cách yêu thương trọn vẹn hơn.

Những ngày nghỉ Tết này, dù tạm xa Trường và các con một chút, nhưng trong tim tôi vẫn đầy ắp sự biết ơn. Biết ơn vì được làm công việc mình yêu. Biết ơn vì được đồng hành cùng các con trong những năm tháng đầu đời. Và biết ơn vì được là một phần của mái nhà chung mang tên Lâm Tỳ Ni.

Tôi tin rằng, với tất cả tình thương và tâm huyết nơi đây, những hạt giống nhỏ bé hôm nay sẽ lớn lên thành những cây xanh vững chãi ngày mai. Và tôi, cũng sẽ trưởng thành!

P/s: Lời tâm sự của cô giáo: Cẩm Hòa

TRƯỜNG MẦM NON LÂM TỲ NI

Địa chỉ: 25 Trương Gia Mô, Phường Vỹ Dạ, Quận Thuận Hóa, TP Huế.

Hotline (Zalo): 0355100369

Youtube: https://www.youtube.com/@MamNonLamTyNi

Website: www.lamtyni.edu.vn#mamnonlamtyni#mamnonphatgiaodautienohue#trươngmamnonphatgiaoohue#mamnonchatluongcao#mamnonkhuvucVyDa#chanhniem#dayhoctheoduan